– Cậu cũng hiểu là sinh con
chứ không sinh được lòng, không ai muốn con mình hư hỏng. Bọn chúng xảy ra chuyện
trong một đêm thằng Hiếu say rượu và ...
– Là đêm Cát Tường
đến nhà tôi lúc nửa đêm có được không? Rồi thằng Hiếu bỏ nhà đi.
– Tôi sẽ nhận cháu
nội. Tôi nhất định nhận.
Ông Bằng giận dữ:
– Anh nhận thì sao?
Trong lúc tôi kỳ vọng đứa con gái của mình một tương lại sáng sủa. Không được,
tôi không cho nó sinh con. Tuổi trẻ đã qua đi không bao giờ lấy lại được. Còn
sinh con, cuộc đời nó còn dài, sẽ có khối cơ hội.
Ông Hiển bàng hoàng,
không ngờ ông Bằng lại có ý nghĩ này. Ông tức giận:
– Cậu nói như vậy,
nếu ngày xưa Cát Hương quyết định bỏ giọt máu của mình thì có con Cát Tường
ngày nay cho cậu nhận nhìn hay sao?
Ông Bằng lạnh lùng:
– Anh nên nhớ, nó
còn quá trẻ để làm mẹ, khi tương lai nó đang sáng sủa, vào đại học và con đường
nghệ thuật vừa mở cửa cho nó. Lẽ ra anh nên trách thằng con của anh kìa, nó đã
làm hỏng tương lai con gái tôi.
Ông Hiển nghẹn
ngào. Ông có muốn vậy đâu. Xưa nay, ông cũng yêu thương Cát Tường vậy. Ông nuốt
giọng:
– Tôi nghĩ chuyện
này cậu nên để tự Cát Tường quyết định.
– Anh sẽ gọi con
trai anh về và cho làm đám cưới chắc?
– Chẳng lẽ cậu mong
Cát Tường sẽ ưng người khác?
– Ít nhất là năm
năm nữa. Năm năm nữa, nó hai mươi ba tuổi, lúc đó lấy chồng và sinh con cũng
chưa muộn.
– Được, vậy ông hãy
công tâm một chút đi. Tôi và cậu vào gặp Cát Tường.
Cát Tường vừa tỉnh
lại, cô mệt nhọc mở mắt ra:
– Ba! Cậu Hiển!
– Ờ, con nghe trong
người như thế nào rồi?
– Con mệt lắm.
– Bây giờ ba hỏi
con:
lúc nãy bác sĩ nói
con đã nghe rồi chứ?
– Dạ.
– Ba muốn con vào đại
học, tương lai của phải sáng sủa, con hiểu ý ba chứ?
– Dạ.
– Có nghĩa là con
không có quyền sinh con, nên bỏ nó đi.
Ông Hiển kêu lên:
– Có ông ngoại nào
như vậy hả cậu Bằng? Đành rằng cậu là cha nó, nhưng tôi là người nuôi nó khôn lớn.
Con nghĩ sao hả Cát Tường?
Cát Tường bối rối:
– Con không muốn
suy nghĩ gì cả. Ba với cậu đừng bắt con trả lời, con mệt lắm.
Cát Tường kéo chăn
đậy mặt. Chưa lúc nào cô thấy căm giận Hiếu như bây giờ. Tại sao anh nỡ đẩy cuộc
đời của cô vào ngõ cụt vậy.
Lập Quân giận dữ bỏ
đi. Lòng anh tràn ngập cay đắng. Khốn kiếp! Giá như lúc này mà gặp Hiếu, anh
không ngần ngại tống một nắm đấm vào mặt anh ta. Anh ta thật ghê gớm, biết tạo
cho chuyện đã rồi. Bây giờ anh mất Cát Tường thật sự rồi. Có thể anh yêu Cát Tường,
nhưng một tình yêu chưa đủ lớn để đánh anh gục ngã khi mất Cát Tường, nhưng như
thế này thì đau đớn lắm.
– Anh Quân!
Thúy Hòa chạy đuổi
theo Lập Quân, anh quay lại trừng mắt:
– Gì nữa đây? Anh
Hai của cô gây đau khổ buồn bã cho gia đình của tôi chưa đủ hay sao?
Thúy Hòa khựng lại,
phụng phịu:
– Đó là phần của
anh Hai em, chứ bộ em sao. Em đâu liên quan gì đến họ, sao khi không rồi anh giận
luôn em.
– Tôi ghét cả cô
luôn thì sao? Làm ơn đừng có để tôi thấy mặt cô.
Thúy Hòa bật khóc:
– Ai làm đâu không
rồi anh giận em. Em hỏi anh, nếu như anh và Cát Tường không với nhau, anh Hai
em đâu có hành động càn dở như vậy. Hơn nữa, họ từng luôn bên nhau từ thời thơ ấu.
Anh có trách là nên trách Cát Tường kìa.
Lập Quân quay đi.
Lúc này anh đang chán nản, anh muốn quậy cho tung lên, cho hả giận. Anh yêu Cát
Tường và trân trọng cô biết bao nhiêu. Nhưng Hiếu, cái tên phàm phu tục tử ấy
đã phá cho tan nát hết đi rồi. Tại sao vậy hả?
– Anh Quân!
Thúy Hòa đuổi theo
nữa, cô ôm cánh tay Lập Quân, nghẹn ngào:
– Em có làm gì để
anh giận ghét em đâu. Em chỉ có mỗi việc là yêu anh và lo lắng quan tâm đến
anh. Em biết em không đẹp bằng Cát Tường, cái gì em cũng không bằng nó, nhưng
mà nhất định em yêu anh nhiều hơn.
– Cô yêu tôi?
– Phải. Em yêu anh.
Lập Quân cười gằn:
– Vậy cô biết tôi
yêu ai không?
– Em ...
Bất chợt, Lập Quân
kéo mạnh Thúy Hòa vào mình, anh hôn lên môi cô, cái hôn mạnh bạo như muốn nghiền
nát Thúy Hòa, rồi buông cô ra, anh leo lên xe lái đi. Thúy Hòa đờ người ra bởi
nụ hôn đầy tính cách chiếm hữu. Cho đến lúc chiếc xe của Lập Quân chạy đi, cô mới
giật mình hốt hoảng:
– Anh Quân! Anh
Quân đợi em với!
Chiếc xe phóng vụt
đi. Thúy Hòa giậm mạnh chân. Anh có yêu cô không, tại sao vừa hôn cô là anh bỏ
đi như chạy trốn vậy?
Đưa tay sờ lên môi,
nụ hôn của Lập Quân còn vương trên môi, Thúy Hòa chợt cười một mình. Anh phải
có tình cảm với cô nên mới hôn cô say đắm như thế. Lập Quân! Em yêu anh. Em
không ngại nói là em yêu anh.
– Con khỏe chưa Cát
Tường?
Cát Tường ngồi dậy,
cô gật đầu:
– Con khỏe rồi,
thưa ba.
– Con có biết là bộ
phim của con đóng vừa được công chiếu và báo chí đánh giá khả năng diễn xuất của
con, tuy không phải là diễn viên chuyên nghiệp nhưng con đóng rất đạt.
– Cũng nhờ sự chỉ dẫn
của anh Quý Hải đó ba.
– Bước đầu, bộ phim
đã mang được lợi nhuận, cho nên ba muốn nhắc nhở con:
tương lai con đang
bắt đầu đi lên.
Cát Tường cúi đầu.
Cô biết cha muốn nói đến chuyện cái bào thai của cô.
Ông Bằng nghiêm mặt:
– Cho nên ba muốn
khuyên con nên bỏ cái thai đi. Không phải do tình cảm mà có nó. Nó là một kết
quả của cả con và Hiếu đều không muốn có, nó sẽ cản bước tiến của con.
Cát Tường ngẩng đầu
lên nhìn cha. Không phải lời của ông không có lý, nhưng sao cô thấy tàn nhẫn
quá.
Đặt tay lên vai Cát
Tường, ông Bằng trầm giọng:
– Bỏ đi con ạ! Chẳng
lẽ con muốn giữ đứa bé và muốn đợi thằng Hiếu? Làm người phải biết thực dụng một
chút con ạ. Phải biết suy nghĩ cho mình.
– Con cần có thời
gian để suy nghĩ được không ba?
Ông Bằng nhăn mặt vẻ
không hài lòng:
– Suy nghĩ gì hả
con? Ước mơ của con là vào đại học kia mà.
– Có khi nào ba
nghĩ ... nếu như ngày xưa mẹ bỏ con, thì bây giờ đã không có con?
– Tại sao con lại hỏi
ba như vậy? Nên nhớ, ngày xưa ba yêu mẹ con và mẹ con yêu ba. Con là kết quả
tình yêu của ba và mẹ. Còn con và thằng Hiếu, con yêu nó ư?
– Con không biết.
Ba ơi, con bối rối lắm, ba cho con suy nghĩ cặn kẽ, được không ba?
Ông Bằng ôm Cát Tường
vào vòng tay thương yêu của mình:
– Thật ra là ba muốn
tốt cho con. Sinh và nuôi dưỡng một đứa con không phải là dễ dàng. Con làm sao
có thể nuôi con trong khi con còn quá trẻ. Hãy nghe lời khuyên của ba, bỏ đi
con ạ. Con còn trẻ mà.
Nước mắt Cát Tường
dâng lên, cô gạt nhẹ đầu. Nếu như cô giữ lại đứa bé, chắc chắn tương lai của cô
sẽ không đi đến đâu. Giọt máu này đâu phải cô và Hiếu cùng muốn có.
– Ngày mai, ba sẽ
nói dì con đưa đi. Con yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.
Vậy là xong, lúc bước
lên chiếc bàn inox lạnh ngắt, Cát Tường sợ đến nổi gai toàn thân, nhưng rồi sự
sợ hãi qua mau.
Xuống xe, ông Hiển
đi nhanh vào với cà mèn thức ăn trên tay. Ông Bằng ngăn lại:
– Anh mang thức ăn
đến cho Cát Tường à?
Ông Hiển vui vẻ:
– Món này Cát Tường
thích lắm đó, có thai ăn vào rất tốt. Nó đâu rồi cậu Bằng?
Ông Bằng lạnh lùng:
– Tôi không cần biết
anh làm món gì cho nó. Tuy nhiên nó chịu nghe lời tôi đi bỏ cái thai rồi. Nó
đang còn mệt, cho nên anh hãy để cho nó nghỉ ngơi.
Xoảng ... Cà mèn thức
ăn trên tay cậu Hiển rơi xuống đất, thức ăn vung tung tóe. Ông nghẹn ngào:
– Anh buộc con Cát
Tường phải làm như vậy, có đúng không?
– Cậu nên nhớ tương
lai của Cát Tường đang suôn sẻ, nó không thể đi học khi có con. Nó là con tôi,
tôi muốn tốt cho con của tôi. Cậu nuôi nó từ nhỏ, sự nuôi nấng đó tôi không bao
giờ quên. Nhưng tôi thiết nghĩ hành động của thằng Hiếu đã xóa sạch hết mọi ân
tình rồi.
Ông Hiển nhìn trân
trối ông Bằng:
– Cậu nên biết tôi
nuôi Cát Tường không phải để sau này mong cậu đền ơn, mà vì Cát Hương.
– Anh nên đi về đi!
– Được, tôi sẽ về
và tự hậu tôi không bao giờ đến đây nữa.
Ông Hiển giận dữ
quay lưng đi, Cát Tường cố gọi lại:
– Cậu Hiển! Cậu
nghe con nói đi!
– Con lên lầu,
không cần nói gì cả, con hiểu chưa? Họ thật quá đáng, hại cả đời con còn gì nữa.
– Ba ơi! Cậu Hiển
đâu có muốn vậy hả ba?
– Ông ấy đã không
biết dạy dỗ con của mình.
Hết rồi! Ông Hiển
lên xe đi. Lòng ông đau đớn. Giận người dưng thì ít mà giận con mình thì nhiều.
Nó ở đâu, tại sao không chịu về? Từ nay, ông xem như con mình chưa từng có Chuột
Lắt, một cô bé từng ảnh hưởng đến hạnh phúc mái ấm gia đình ông đôi khi suýt
tan vỡ. Nhưng bây giờ là thế đó. “Cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán” mà.
Cậu ơi! Mở cửa cho
con vào với!
Cát Tường gọi khan
cả giọng, cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Cát Tường kiên nhẫn gọi:
– Cậu ơi! Mở cửa đi
cậu!
Cánh cửa vụt mở ra,
một thau nước lạnh hắt mạnh ra. Bà Hiển quát:
– Tao đã bảo mày
xéo đi mà, ở nhà tao không ai muốn nhìn thấy mày.
Thau nước lau nhà hắt
lên hết trên người Cát Tường, cô đứng yên cúi đầu.
Cô đã vì cha của
mình, bây giờ cậu Hiển đã giận cô rồi, cậu thề chết cũng không nhìn mặt cô.
Lần đầu tiên, Thúy
Hòa trở nên tử tế:
– Mày điên rồi hả? Ổng
bả đã không muốn nhìn mặt mày, mày còn đứng đó.
Làm ơn đi về nhà của
mày đi, không sung sướng hơn là mày đứng đó sao?
Nước lau nhà đó,
làm ơn đi về đi!
Cát Tường gạt nước
mắt quay đi. Lần đầu tiên từ lúc Hiếu ra đi, cô bỗng mong anh về hơn bao giờ hết.
Anh đang ở đâu Hiếu
ơi! Em thật sự nhớ anh. Lúc anh còn ở nhà, em rất giận anh, nhưng mấy tháng
qua, hờn giận trong lòng em đã tiêu tan. Em nghĩ nhiều đến thời thơ ấu, chúng
mình bên nhau. Làm sao để quay ngược về quá khứ hả anh, khi mà thời gian cứ đi
và đi mãi ...
– Trời đất ơi! Sao
em như thế này vậy, Cát Tường?
Lập Quân vội vàng lấy
khăn tay lau mặt, lau đầu tóc cho Cát Tường.
– Tội tình gì em phải
như thế này. Cậu Hiển đã muốn đoạn tuyệt với em thì em cứ đoạn tuyệt đi. Họ có
lỗ lã gì đâu. Người thiệt thòi là em, em rõ chưa?
Anh kéo cô ra xe:
– Nếu như ba biết
em đến đây và bị đối xử như thế này, ba sẽ rất giận. Cậu Hiển phải hiểu cho em
chớ, có đâu ổng chỉ biết tiếc cháu nội mà không nghĩ cho em.
Cát Tường cúi đầu
khóc lặng lẽ. Lập Quân thở dài đóng cửa xe lại.
– Thời gian em đi đến
đây, anh nghĩ là em nên ở nhà lo học hành. Em vì chút ơn nghĩa nuôi nấng như thế
này quá đủ rồi. Hiếu bỏ đi không về vì anh ta cũng thấy rõ cái lỗi của mình.
Thấy Cát Tường vẫn
khóc, Lập Quân bắt đầu lớn tiếng:
– Vậy em có còn
nghĩ đến anh nữa không? Anh luôn luôn lo lắng cho em, lẽ ra em cũng phải nghĩ đến
anh một chút chớ.
Cát Tường chùi nước
mắt:
– Em xin lỗi, thực
sự là em đành có lỗi với anh thôi. Anh đừng quan tâm đến em nữa.
– Làm sao anh không
quan tâm đến em khi mà em tự hành hạ em như thế này. Em nói là anh không đau
lòng hay sao? Còn ba ở nhà nữa.
– Những gì ngày xưa
em nói là yêu anh đó, xin anh hãy quên đi. Em không còn xứng đáng với anh đâu.
– Không! Dù em như
thế nào anh vẫn yêu em.
Cát Tường đẩy mạnh
Lập Quân ra:
– Mình về nhà đi
anh!
Lập Quân buồn bã
nhìn Cát Tường. Anh hiểu cần phải có thời gian để làm dụi vết thương lòng trong
lòng Cát Tường.
– Anh sẽ chờ em cho
đến một ngày nào đó em bình tĩnh lại.
Cát Tường làm
thinh, nhìn hai bên đường. Anh Hiếu của cô đang ở đâu?
Anh bảo rằng yêu
em, tại sao anh không trở về? Em sẽ đợi anh, đợi anh mãi, Hiếu ạ. Em hiểu ra rồi,
thời thơ ấu của chúng ta bên nhau không dễ dàng để quên, nhưng bao giờ thì anh
trở về? Cho đến bao giờ?
♫ Tìm nhac mp3 ♫